Em 30 tuổi rồi, ‘chờ vài năm nữa cưới’ của anh là bao lâu?

Giờ đây, mặc kệ miệng lưỡi thế gian này, em vẫn cho phép mình chia tay anh, tự cứu lấy cuộc đời sắp dang dở của mình…

Nhiều người nói em phụ bạc, anh chung tình thế sao lại chia tay. Đã yêu nhau hơn chục năm trời, thế mà nói đi là đi, đàn bà sao nó bạc bẽo thế? Ừ em bạc bẽo, em phũ phàng, nhưng có gì là sai khi em đang tự cứu lấy chính mình khỏi tương lai mơ hồ anh đang vạch ra và xô em vào đó?

12 năm, tình đầu của em ơi, em đã cuồng yêu anh, bất chấp tất cả, đêm ngày chỉ mộng mơ về mối tình đầu là tình cuối này. Bạn bè đều khâm phục khi ta yêu nhau lâu thế, lâu thế mà không chia tay. Ừ thì không chia tay nhưng cũng chẳng tiến thêm được bước nào, yêu nhau để đó.

Em 30 tuoi roi,
Chúng ta bên nhau cũng đã 12 năm rồi đó anh…

Cho đến vài tháng trước đây em vẫn mộng mị vùi đầu vào 12 năm yêu thương đó, lòng em vẫn như cô gái 18 ngày nào, chỉ biết yêu và chờ đợi. Anh bảo anh phải đi làm, anh cần công việc ổn định hơn nữa, lương cao hơn nữa, vững chắc hơn nữa rồi mới nghĩ đến chuyện hai đứa. Lý do chính đáng để em đợi chờ tình yêu đầu tiên của mình nở hoa, nên em chờ, chờ mà quên mất thời gian có hạn, tuổi xuân mau tàn, con gái có thì…

Ba bắt đầu hỏi chuyện nhiều hơn, mẹ bắt đầu mất ăn mất ngủ vì cô con gái sao mãi không thấy đi lấy chồng, bấy giờ em mới ngớ người ra, lòng em còn 18 nhưng diện mạo đã vẽ sẵn trên trán cái tuổi 30. Em tỉnh dậy sau mộng mị, ngồi đếm nhẩm rằng bao nhiêu lần anh nói câu “chờ vài năm hãy cưới”. Nhiều lắm, nhiều đến nỗi em chẳng thể nào đếm hết, em quay ra tự cảnh tỉnh mình dù nước mắt đã tràn khóe mi….

Em 30 tuoi roi,

Mối tình 12 năm trời, ai mà không tiếc không thương…

Không phải là em không thể chờ, chỉ là “vài năm” của anh là bao nhiêu hả anh? “Vài năm” mơ hồ ấy, em không đủ dũng khí để chờ. Bấy lâu nay, vì trân trọng và nuối tiếc quãng thời gian 12 năm yêu nhau, 12 năm thanh xuân mà em cố gắng, chịu đựng, nhẫn nhịn. Nhưng có lẽ nếu cứ tiếc nuối, nếu anh vẫn không hề thiết tha về chuyện cưới xin, biết đâu em sẽ tự đánh mất cả cuộc đời mình.

Em đã sợ nếu không có anh, nếu chia tay anh, em sẽ khó mà tìm được người khác. Em vẫn không cam tâm kết thúc ở đây, vẫn không hiểu vì sao mãi mà anh không chịu cưới. Nếu là lý do sự nghiệp, kinh tế… thì có lẽ không còn đúng lắm với người đàn ông hơn 30 tuổi và đã ngồi một vị trí cao như anh. Vậy lý do là gì chứ?

Em 30 tuoi roi,
Một mối tình kết thúc, cũng mang theo tất cả kỉ niệm tuổi thanh xuân của người con gái

Quả là làm người ta không cam tâm mà. Giờ chia tay anh biết đâu sẽ chẳng tìm được ai, biết đâu sẽ ế cả đời, thì sao chứ? Bây giờ câu chia tay cũng đã thốt ra, em cuối cùng đã có một quyết định cho cuộc đời mình. Quãng thời gian qua, em đã luôn hướng cuộc sống mình về phía anh, nhưng bắt đầu từ lúc này em sẽ chỉ yêu thương bản thân mình.

Em đã chờ đợi anh 12 năm như thế, từ cái tuổi 18 “muốn chồng không dám nói” đến cái tuổi 30 “lồ lộ muốn lấy chồng ra mặt”, anh vẫn cho em câu trả lời “vài năm nữa”. Thôi thì mặc kệ miệng lưỡi kẻ đời nói em phũ hay em thua cuộc, em xin chia tay để tìm một con đường mới. Em muốn nắm lấy tương lai của chính mình. Dù muộn nhưng còn hơn cả đời dở dang…

Theo Phununews